Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009

Những Câu Chuyện Căn Tin

Căn tin thời gian ấy là chổ thú vị nhất ở trường của mình, còn hơn thư viện nửa. Mình thích vì phòng căn tin thật rông, cửa cao mở toát thật mát mẻ, bàn nghế to lớn chắc chắn, ngôì thỏa mái lắm. Nhưng một phần mình thích căn tin cũng do tính lười học, chỉ thích an nhàn hưởng thụ. Nghỉ tới căn tin làm hình như cái dạ dày sôi sục làm việc liền, dù là chưa có gì để tiêu hóa cả. Chưa tới giớ ăn thì ngồi đọc sách, học bài, hay tán gẩu, chẳng bù ngồi trong thư viện phải im thin thít. Tới giờ trưa thì xếp hàng chờ lấy cơm phần. Những năm đầu 80, mổi phần cơm gồm một tô cơm lưng lưng, thường thì cơm độn bo bo, lâu lâu thì có cơm "nguyên chất" (cơm không độn thứ gì, kể cả bo bo) nhưng ít khi lắm. Món ăn thì lúc nào cũng hai món đàng hòang. Một món là dĩa rau xào "thượng lưu", họăc rau muống hoặc rau cải xào mặn với mở heo hay dầu ăn, và một tô canh "đại dương." Thường là rau cải nấu với tôm khô, nhưng lâu lâu đổi món thì tôm khô nấu với rau cải. Dân ăn cơm căn tin kinh niên như mình gọi như thế vì tô canh nhiều nước lắm, mênh mông như đại dương vậy. Nhìn tô canh chỉ thấy nước xanh xanh với tí rau, tí tôm khô, có lẻ có thêm tí mì chính (bột ngọt) cho nứơc thêm ngọt. Cũng không chắc có mì chính nửa, vì thứ này lúc ấy khan hiếm lắm. Nhìn tô canh lơ thơ vài cọng rau ủ rủ, lấm tấm vài mảnh tôm vụn mà bổng chạnh lòng nhớ Bà Huyện Thanh Quan

"lom khom dưới đáy tôm vài khúc
lác đác trong canh chút rau tàn"

(Xin lổi Bà huyện nhiều nhé, dám lấy văn lãng mạng trử tình của Bà biến thành thơ ăn uống phàm tục. ) Tôm khô thì lúc nào ngửi cũng có mùi, nhưng lâu lâu mới thấy một vài vị, họăc còn nguyên hình nhỏ nhỏ cong cong, hoặc chỉ vài mảnh vụng vàng vàng không tòan thây. Khó múc tôm ăn trứơc lắm vì nước canh nhiều, muỗng lại cạn. Muốn múc được chú tôm khô thì hoặc phải rất nhẩn nại, từ từ dùng muổng vớt lên nhè nhẹ, mạnh tay quá sẻ làm chú thức dậy, bơi ra khỏi muổng ngay. Cách nửa mình hay làm, rất là chắc ăn, là húp cho nước canh dựt xuống, tôm hết chổ chạy. Người ta đi tát ao bắt cá như thế nào, thì mình húp canh để vớt tôm như vậy. Ăn uống thứ gì cũng phải có nghệ thuật đàng hòang, phải không các bạn?

Món ăn thì thượng hạng như vậy, tô chén thì cũng sang trọng không kém (cái này thì không giởn) Tô chén là sứ kiểu nhật, màu trắng sửa đục đục, trong trong mà thời ấy rất quý. Vì vậy mà một lần ban giám hiệu phải cử một chàng sinh viên trắng trẻo cao ráo ngồi gác cửa căn tin, trông chừng không để ai chôm chỉa tô chén nhà bếp. Chẳng qua là vì trong một ngày đẹp trời, chàng thấy tô chén nhật căn tin đẹp quá, nên cất vài cái làm của riêng. Chẳng may ý tốt của chàng bị phát hiện nên bị ban giám hiệu biến thành người gác cửa phòng ăn. Nghĩ lại thì anh ta cũng vừa xui vưa may. Xui vì chỉ có vài cái chén mà phải chường mặc cho anh em nhìn lúc đói bụng. Hình như lúc đói bụng nhìn ai cũng ghét cả, chỉ thích nhìn đồ ăn thôi. May là vì anh chàng chỉ bị phạt vài tháng ngồi gác cửa buổi trưa vào giờ ăn, nên vẫn được đi học đều đặn. Chẳng bì với 2 chàng sinh viên nọ. Mình nghe phong phanh một anh bị phạt ngồi gác cổng trường vì dám dụ dổ bệnh nhân mua thuốc lậu, thuốc giả sao đó để thủ lợi riêng. Còn một chàng khác thê thảm hơn, bị buộc thôi học 1 năm để đi lao động cải tạo ở công trường Lê Minh Xuân. Lý do là anh Y5 hay Y6 này đi thực tập bệnh viện , rồi vì muốn đi thực tế giỏi hơn bạn bè hay vì nổi nòng con nợn sao đó, mời ngay một nử bênh nhân vô phòng kho lao công khám riêng một mình. Chẳng may người lao công bệnh viện vô lấy đồ phát hiện, thế là thanh niên sinh viên thành thanh niên xung phong công trường bất đắc dĩ.

Trở lại chuyện căn tin. Hồi đó các sơ (ma soeur) công giáo phụ trách nấu ăn, không hiểu tại sao lại
là các sơ mà không phải là công nhân bình thường. Những ngày ấy mổi phần cơm tốn hết 10 xu (1 hào), không lấy tiền mà phải mua vé. Mình hay mua cả đồng mười vé rồi để dành xài từ từ. Lâu lâu có bạn bè nào chán cơm trắng thịt kho ở nhà, muốn thử cơm căn tin thượng lưu thì mình sẳn sàng biếu hẳn một vé. Xài sang như vậy nên thỉnh thỏang cũng thiếu hụt. May mà lúc ấy các sơ rất thông cảm với mình, nếu chẳng may hết vé bất tử, thì sơ lúc nào cũng sẳn lòng cho mình ăn chịu, lấy cơm canh không cần vé. Thế mới sướng chứ nhỉ!

Còn một chuyện sướng nửa. Các bạn còn nhớ cái phòng ăn nho nhỏ , nằm sát phía sau căn tin nhìn ra hồ bao tử không nhỉ? Cái phòng này chỉ dành cho các giáo sư và giảng viên, không có bàn dài tập thể mà có những bàn vuông nho nhỏ 2 hay 4 ghế, lúc nào cũng có hoa tươi cắm trên bàn, như nhà hàng vậy. Lúc ấy mình có diễm phúc ăn cơm rau xào thượng lưu và canh đại dương ở căn phòng này hòai. Bây giờ mình tiết lộ bí mật tại sao mình được ưu đải thế nhé. Số là, ngòai các sơ nấu ăn ra, ban nhà bếp còn có một số nhân viên phụ trách lặt vặt. Trong số ấy có một cô còn trẻ lắm. Có một lần cô ấy ngỏ ý mượn thẻ sinh viên của mình, không biết để làm gì, nhưng mình sốt sắng đưa ngay, không thắc mắc gì cả. Khỏang tuần sau khi mình đang đợi lấy cơm trưa trong căn tin thì cô ta ra trả thẻ cho mình, và nói mình vô phòng ăn giáo sư mà mình mô tả ở trên, rồi bưng cơm ra tận bàn, nói mình cứ tự nhiên vô phòng này ăn trưa. Cô ta sẽ lấy phần ăn cho, không thắc mắc hạch hỏi gì hết dù mình chỉ là sinh viên quèn. Thế là từ đó lâu lâu, ăn cơm bo bo với canh đại dương ở căn tin sinh viên thấy chán miệng quá, thì mình lại đổi nhà hàng. Trịng trọng vào phòng ăn giáo sư kéo ghế, húp canh đại dương với cơm bo bo. Cứ y như đại gia thời bây giờ thay nhà hàng để đổi khẩu vị vậy

Mình kể thêm một chuyện ly kỳ xảy ra ở căn tin nửa. Hôm ấy không biết tại sao căn tin lại mở trể, có lẻ tại các sơ bận rộn sao đó, hay tại phòng ăn bận chuyện gì nên mở cửa cho sinh viên ăn trưa trể. Sinh viên đợi lấy cơm xếp hàng dài ra tới tận cửa căn tin. Mình đứng trong hàng tuốt phía sau gần cửa, đứng trước là một chị sinh viên cũng khá lớn tuổi, không biết Y mấy. Chị đứng đợi một mình như mình vậy, không ai nói chuyện với ai cả. Tự dưng mình thấy hình như chị đứng hơi nghiêng nghiêng, nhìn lạ lắm. Bổng chốc chị ngã người từ từ ra sau về phía mình, mình giật mình đưa hai tay ra như thể để chống chị dậy, nhưng hai tay mình không hề chạm vào nguời chị. Có lẻ vì ngượng ngập "nam nử thọ thọ bất tương thân", hay vì mình chẳng biết xử trí như thế nào nên cứ như vậy. Người chị cứ ngả xuống từ từ, mình đưa tay hứng không khí cũng từ từ, như phim chiếu chậm, cho tới khi cả thân thể chị mất thân bằng ngã cái hụych lăng quay, nằm thẳng cẳng trên sàn căn tin. Mình thì cuối xuống tay chân luống cuống, hai tay dang ra như muốn ôm chị, nhưng chẳng hề đụng tới người chị.

Tại sao thế nhỉ? Tới giờ mình vẫn băn khoăn tại sao lại quá đú đẩn không xông tới ôm chị lại cho khỏi ngả, mà để chị té cái đụi xuống sàn thảm thương như vậy. Chắc chắn chỉ vì mình thấy mắc cở, không dám chạm tay vào người khác giới vì sợ thiên hạ đàm tiếu, hay lúc đó còn nhát gái quá nên hỏang hồn không xử trí tình huống kịp thời. Cũng may chị không sao cả. Nhiều người bu lại xôn xao, nhưng mình thấy chị tỉnh táo đứng dậy một mình, không phải đi nhà thương chi cả. Mình đóan có lẻ hôm đó vì bụng đói mà phải đứng đợi lâu quá , đường huyết tuột xuống khiến chị ù tai xây xẩm té như vậy. Nghỉ lại mà thấy vừa ân hận vừa tiếc tiếc. Lần tới có dịp "may" như vậy ở căn tin, mình nhất quyết không đứng đực mặt để mất cơ hội nửa đâu ;-)

***
**

Sau này mổi lần có dịp mình lại lang thang vào trường. Đứng ngập ngừng trước cửa căn tin, muốn vào ăn lại phần cơm ngày nào, muốn nghe lại những tiếng động ngày xưa, nhưng tất cả thinh lặng quá. Căn tin ngày xưa đả biến thành phòng học. Lòng chợt bâng khuâng, bạn bè xưa ai còn ai mất, không biết các sơ và các chị bây giờ làm gì ở đâu. Những lần ăn cơm trưa ở đây lại hiện về. Những lần ăn chịu. Và những giây phút dịu dàng trong phòng ăn giáo sư. Mình không nhớ chắc là mình có trả món nợ ân tình ngày xưa đầy đủ không.

Chắc mình trả rồi.

Nếu chưa, chắc mình cũng không cố tình ăn gian vài cắc với các sơ làm gì đâu, chỉ vì thời cuộc thôi, các bạn nhỉ.

~h

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2009

Chúc tết

Thơ chúc tết và "hình minh họa" của Nga

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2009

Chuyện Phát Gạo & Mất Gạo


Mình coi bộ phim "Nử Bác Sĩ" chiếu trên đài VTV4 mà thấy ngậm ngùi cho thời sinh viên tụi mình quá. Sinh viên y khoa thời bây giờ bảnh bao, chưng diện đúng mốt. Lái xe cao phân khối, ăn uống nhà hàng sang trọng, bia bọt linh đình. Nhớ thời tụi mình tháng tháng vật lộn với gạo, với thực phẩm, với nhu yếu phẩm...Mình nhớ lại chuyện lảnh gạo, phát gạo ngày xưa thật nhiều. Và cả chuyện bịch gạo tội nghiệp của mình! Vì chủ nhân ngu ngốc mà phải bị bốc hơi thật oan uổng. Mình kể cho các bạn nghe nhé.

Mình chưa từng đi lảnh gạo cho tổ bao giờ nên không biết gạo được phát ở đâu. Chỉ biết tháng tháng anh Thanh hay Ngọ sẽ khệ nệ khiêng bịch gạo về phân phát. Lần đó không hiểu sao mình lại xung phong đi lảnh gạo cho cả tổ. Té ra gạo được phân phát từ phòng trệt (basement) của đại giảng đường. Mình đứng cầm bịch xếp hàng đợi tới phiên lảnh gạo cho tổ 29 trong hành lang vừa tối vừa nóng mà sốt ruột, người đông ghê lắm. Vừa ló mặt nhìn vô căn phòng chia gạo mình đả thấy bụi mù mịt. Căn phòng nhỏ có cái cửa sổ nhỏ tí, mùi gạo ngột ngạt, ánh sáng mờ mờ không rỏ. Gạo đổ tràn khắp sàn nhà, một bên đả được xới múc bớt nên ló sàn, một bên vẫn còn nhiều, nhô cao lên giửa phòng như một ngọn núi nho nhỏ. Trên "sườn núi" cào cào bới bới cho gạo vào bịch là một anh sinh viên cao to, mình nhớ anh này là bộ đội phuc viên (quên tên, hình như là lớp trửong lớp E thì phải). Ngồi chồm hổm bên cạnh là một bà sồn sồn tay cầm cây viết, tay cầm cuốn sổ ghi ghi chép chép. Anh chàng tay xúc gạo, tay banh miệng bao đổ vào, rồi khệ nệ xách lên bàn cân. Thêm gạo, cân, bớt gạo, cân. Đúng trọng lượng, xách xuống, ghi sổ, giao hàng. Người kế tiếp thò đầu vào đưa bao. Lại cào cào bới bới, xúc xúc cân cân... Làm một chặp anh ta mệt nên nghỉ tay, mình nổi máu anh hùng xung phong làm nhiệm vụ xúc gạo cân chia. Bà sồn sồn gật đầu đồng ý, thế là mình cũng nhảy vào cào cào bới bới, xúc xúc cân cân. Bụi bặm mịt mù, mồ hôi nhể nhại, quần áo đi học bây giờ đẩm ướt. Chật, thời buổi gạo châu củi quế, người hôi hám dơ dáy chút đỉnh cũng chẳng phiền ai. Có thực mới vực đuợc đạo. Bụng có no mới vo được chử chứ!

Mình làm xong thì mới biết khu này có nhiều tủ sắt (lockers), tiện lợi cho việc cất gạo ghê lắm, không cần phải na đi đâu cho cực thân. Nhìn thấy vài tủ sắt không có khóa nên để ý. Đem gạo ra chia cho tổ xong thì cũng sắp có tiết học, mình xách bịch gạo của mình trở lại basement ĐGĐ tìm chổ cất (có lẻ gạo tháng đó "ăn được" nên không bán) Mình nhớ rỏ ràng thấy một tủ sắt trống lổng bỏ không, không có ổ khóa. Mình nhận bịch gạo vào, lấy ổ khóa khóa lại, rồi bỏ đó đi học.

Hôm sau trở lại, tìm lại tủ sắt để đem gạo về thì tìm mãi không ra tủ nào. Rỏ ràng mình tra khóa ở tủ này, thế mà bây giờ không thấy ổ khóa quen thuộc đâu cả. Thấy mấy ổ khóa lạ hoắc. Mình tìm tới tìm lui, cố nhớ lại xem có phải tủ mình khóa hôm trứơc, bây giờ là tủ của người ta? Mắt có hoa không nhỉ? Hay ổ khóa này là của mình mà mình quên? Nhất định là tủ này mà, sao lại ổ khóa lạ quá?

Mình tò mò lấy chìa khóa tra vào mở thử. Ổ khóa bung ra cái cách gọn ơ. Nhưng hởi ôi, bịch gạo không cánh mà bay mất rồi, tủ sắt trống lổng. Có lẻ đây là tủ sắt của ai đó mà mình không hay, cắm dùi đại. Mình tiếc ngẩn ngơ, vừa giận kẻ nào mở được khóa trôm mất bịch gạo, vừa giận mình sao lười biếng không đem gạo về. Và sao ngu quá nửa, để gạo vào tay kẻ tham

Mãi sau này mình mới nghiệm ra, mấy cái tủ sắt đó đều đả có chủ. Còn mấy cái ổ khóa bán dọc đường thời đó chẳng phải là khóa, vì chìa nào mở cũng được. Chắc chủ tủ đả mở khóa mình bằng chìa của họ, lấy gạo, rồi tra ổ khóa họ vào, vất ổ khóa mình đi. Mình mở ổ khóa họ bằng chìa của mình, tủ trống trơn! (lô gíc quá rồi, phải không)

Thật là ngậm ngùi cho bịch gạo quá. Mình đả vô tình đem nó đi nhét vô tủ người ta, như thể tự đem gia tài triều cống cho kẻ địch. Hỏi làm sao còn, làm sao không bị bốc hơi mất tích cho đuợc? Tay nào tự dưng vớ được của bở trên trời rơi xuống chắc thấy sướng lắm. Chắc chắn là hắn đang cười hớn hở trong sự đau khổ của kẻ khác

Không biết giận ai, đành hậm hực giận mình. Nhưng thôi, kệ, của đi thay người. Coi như cúng cô hồn bịch gạo tháng đó vậy.

Không biết tháng này có ai bị bội thực... gạo không nhỉ? :-)

(chuyện kế: "Cơm bo bo và canh đại dương")

**
*

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2008

Chụp tại phòng mạch Son cuối tháng 12, 2008 - Little Saigon, California

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Hop lop Y79 vao chu nhat dau tien cua thang 12

Cac ban Y79 than men ,
 
Nam nay co nhieu buoi hop mat :lan Anh Kien ve , roi den Thu Ba ve , va lan hop dinh ky thang 12 nay nua . Nhung N chi moi tham du lan nay  ,  moi biet ra 1 dieu cac ban lop chung ta khong biet dia chi nay cua Hung lam cho lop minh , va 1 so ban khong xai computer nua , cac ban rat thich duoc vo day de doc , xem hinh va viet bai nua , nhung lai co nhieu han che .
 
Cac ban nhan ra tung nguoi trong hinh sau hai muoi may nam khong gap khong ? trong do co 1 nguoi la Anh Sau(  ong xa cua Thanh Huong )  con tat ca la dan Y79 .
Do cac ban doan thu xem ?
 
Kim Dung la thay doi nhieu nhat . Thuy Anh van xinh va de thuong nhu ngay nao con di hoc , Nga di dam cuoi ve ghe qua nen hoi " dien " 1 chut , binh thuong van don gian nhu ngay nao thoi,con cac ban khac chac khong thay doi nhieu , co hoi tron ra mot ti , chi co My Phuong la gay thoi .
 
 

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2008

Sinh Viên ĐHYD Buôn Gạo

***
**
Đời sinh viên những năm 79, 80 thật là khắc nghiệt nhưng vui lắm. Cứ nghĩ lại coi, cả nước lâm vào tình trạng khan hiếm thực phẩm, cuộc sống thật thiếu thốn, đi buôn từng ký gạo, từng mét vải. Nhưng đời sinh viên ĐHYD thì hình như vui vẻ lắm, không biết nhiều đến những khắc nghiệt mọi người khác đang đối đầu. Nghỉ kỷ thêm chút nửa, đả đậu được vào trường đại học thuộc lạoi khó, bảnh nhất thời đó, khỏi phải đi lính ra chiến trận Campuchia, Lạng Sơn Cao Bằng , được đi học nhàn hạ; có căng tin thư viện, có đại giảng đường; có luôn cái ái trắng blouse dài dài chấm gối với vài ba ngôi sao đỏ thêu trên ngực, trông oai ghê hồn; Chưa kể được lảnh lương đều đều, và có cả tiêu chuẩn lương thực, nhu yếu phẩm nửa chứ. Như vậy có ai bằng chứ, thật là hảnh diện, thật là sung sướng lắm!

Nhìn lên thì không bằng ai, nhưng nhìn xuống thì đám sinh viên y khoa tụi mình quả là sung sướng thật. Cứ tháng tháng, mỗi sinh viên được phát lương 18 đồng, lại thêm tiêu chuẩn gạo và thức ăn. Hồi đo tất cả sinh viên đều phải cắt hô khẩu khỏi gia đình, dù là gia đình ở ngay bên cạnh trường, để nhập hộ khẩu 217 An Dương Vương. Như thế mới hợp pháp, và mới đuợc lảnh tiêu chuẩn gạo, thức ăn, nhu yếu phẩm mỗi tháng. Mình nhớ lại một chuyện về gạo kể lại đây cho vui nhé

Những năm tháng ấy, tiêu chuẩn gạo hằng tháng được 10 hay 12kg (mình không nhớ rỏ) cho một khẩu, tức một miệng ăn của mỗi sinh viên y khoa đó. Tiêu chuẩn thế nhưng nhiều khi chỉ lảnh được 3-5kg gạo chính cống, còn lại phải "qui đổi", lúc bo bo, lúc bột mì, lúc mì sợi vụn, lúc cả khoai lang khô. Gạo thì ôi thôi, đủ kiểu đủ mùi. Những lạoi gạo này không biết lấy từ đâu về, chỉ biết là không khi nào giống nhau, dù là giống…điểm xấu. Nhiều lúc vàng khè hôi mốc, nhiều khi thơm cả mùi xăng dầu. Lại khi nát như tấm, lúc thì lẫn sạn to như hạt bắp...

Vì thế dân tổ 29 hay lảnh gạo và bán luôn tại chổ lắm. Vì gạo hôi, củ quá, ăn không được, bán quách đi lấy thêm tiền ăn thứ khác hay hơn (bán cho ai thì mình quên hẳn) Nhớ một lần sau khi lảnh tiêu chuẩn gạo cho cả tổ về, thay vì tiếp tục phân ra cho từng nguời thì anh Thanh tổ phó gợi ý gạo tháng này củ quá, bán hết đi, nhưng bán tại chổ thì lổ lắm. Anh biết ngàoi chợ mua lại gạo mậu dịch này giá cao hơn. Thế là lần đó tổ 29 quyết định không cần chia gạo cho mỗi người, mà đồng ý để như vậy đẩy hết một lượt ra chợ.

Đồng ý rồi mới nảy sinh sự cố. Ai đi bán gạo đây? Anh Thanh thì xung phong rồi vì anh ấy là người đề nghị, biết chổ bán, nhưng anh Thanh không muốn đi một mình, phải có người đi theo trông coi, trả giá chứ! Không thể bán cái hết cho anh tổ phó được! Mỹ Phương, Hồng Nga, Hòang Lan, Ngọc Loan thì nhất định không đi bán gạo ngoài chợ rồi. Ai đời sinh viên con gái có tên có tuổi, mặt mày đẹp đẻ đàng hòang mà lại chường mặt đi buôn gạo! Xấu hổ lắm, không được đâu. Thỵn và Minh cũng không đi, thà bán tại chổ giá rẻ mà tiền bọc túi nhanh gọn lẹ, không ai biết, hơn nửa phải họp hành chi đó. Tổ trưởng Ngọ thì không đi vì không bán gạo, phải đem gạo về nộp chung cho ký túc xá thì phải (nếu mình nhớ không lầm thì sinh viên ký túc xá phải đăng ký hộ khẩu ở KTX, nên sẻ không nhận gạo, luợng thực, nhu yếu phẩm ở trường) . Nhìn qua nhìn lại, chỉ còn mỗi mình mình, dân tứ cố vô thân, ngồi không nhàn rổi, không họp không hành, lại không bà con thân thích thì chẳng gì phải mắc cở. Thâm tâm lại tiếc tí tiền lời nên thôi, dầu bỉ mặt lắm nhưng Hưng ơi, đi bán gạo quách đi cho anh em được nhờ.

Thế là mình đồng ý theo anh Thanh ra chợ... Mình nhớ rỏ chiếc xích lô chất đầy những bịch gạo đủ màu đũ cở. Cũng khẳm lắm, tất cả trên một trăm kí lô gạo mốc ngồi chểm chệ trang nghiêm trên băng nghế chiếc xe xích lô củ kỷ. Người ông già đạp xe nghiêng qua ngả lại, đạp từng đạp dứt khoát nhịp nhàng. Ra khỏi cổng trường quẹo phải, từ từ dọc theo con đường An Dương Vuơng rơp mát bóng cây. Xích lô đi trước, hai bên hai chiếc xe đạp kè kè đi sau. Cảnh tượng trông hùng tráng lắm, cứ y như hai cảnh sát công lộ oai phong lẩm liệt đi hộ tống một thủ trửơng mập mạp da thịt đang ngồi xe thanh lý vậy.

Xe gạo vừa xề tới chợ An Đông thì hai ba nguời đàn bà đả xúm lại trả giá rối rít. Mình luống cuống, tưởng anh Thanh biết rỏ giá cả rành rọt lắm, ai dè anh cũng chỉ là sinh viên đi buôn gạo lần đầu. Không biết giá nào là giá nào, cũng không biết có đuợc giá hơn bán tại chổ không nửa. Anh Thanh ngó mình, mình ngó anh Thanh, cả hai lúng túng, Bán nhanh quá thì sợ lổ, mà muốn giá cao hơn thì chẳng đứa nào dám lên tiếng. Đâu ai biết trả giá bán gạo kiểu này bao giờ hả trời! Bán liền thì không bán, mà đả chở gạo ra tới đây chẳng lẻ chở về? tốn tiền xe lắm! Mấy bà hình như biết tẩy nên nhất định giử giá, chê bai đủ thứ

"Bán không Hưng?" anh Thanh hỏi, muốn đẩy 'tội" cho mình

"Được giá không vậy? Trong trường mua bao nhiêu anh biết không?" mình hỏi lại

"Không" anh đáp

Giời ơi là giời, thế có chết không chứ! ai đời đi buôn gạo mà không biết giá gạo. Làm sao đây? Mình hòan tòan không muốn quyết định, ăn nói sao với tổ nếu bán giá thấp quá? Anh Thanh thì cứ nhìn mình, mặc cho mấy bà trả giá, phê bình gạo lung tung. Lúng túng quá mình nói

"Thôi bán quách đi anh Thanh, gạo kỳ này xấu quá, chắc giá vậy phải rồi"

Thế là bán. Đổ gạo ra thúng, cân đo, nhận tiền. Xong xuôi mọi chuyện hai đứa quày xe đạp về trường . Mình đăm chiêu lắm, anh Thanh cũng thế, lẳng lặng không ai nói với nhau lời nào. Hình như là bán giá thấp hơn mọi lần bán tại chổ trong sân trường. Mình nghỉ vậy nhưng không nói ra. Có lẻ anh Thanh cũng nghĩ thế.

Mình đóan vậy, vì sau lần đó cho tới bây giờ, tổ 29 không đi buôn gạo chợ thêm lần nào nửa.

***
**

(Chuyện sau : kể chuyện "Sinh Viên Mất Gạo")

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2008

Chào lớp trưởng!

Chào anh Khuê! Lâu quá rồi hôm nay mới biết tin.
Cảm ơn Nga đả chia sẻ hình này nhé. Làm sao mà Nga gặp được anh Khuê vậy? Tình cờ hay có hẹn :)
Những dịp gặp gở như vậy thật quý quá..

Day la tam hinh moi nhat , Nga chup duoc trong lan hop mat lop ngay 23/3 /2008 . Cac ban co nhan ra lop truong cua chung ta khong ? anh KHUE do , hien dang lam tram y te du phong o tinh Kien Giang , nguoi ngoi ben trai cua Nga la Bs Thanh Ha , hoc lop A ,hien la giam doc cua MEKONG truc thuoc DHYD , la bs rat noi tieng , ke ben la duoc si o Vung Tau ,  cung hoc cung nam voi chung ta 1979 .
Ngoi ke ben anh Khue trong tam hinh 3 nguoi la con trai cua Anh KHUE .


You rock. That's why Blockbuster's offering you one month of Blockbuster Total Access, No Cost.